西江月 浏河茗话同明汉
杯盏清时有味,文章老去何妨。一襟尘色满头霜,也是人间气象。
野草自添生意,流云不碍晴窗。翠圆枝上柳莺黄,重把青春唱响。
bēi
杯
zhǎn
盏
qīng
清
shí
时
yǒu
有
wèi
味
,
wén
文
zhāng
章
lǎo
老
qù
去
hé
何
fáng
妨
。
。
yī
一
jīn
襟
chén
尘
sè
色
mǎn
满
tóu
头
shuāng
霜
,
yě
也
shì
是
rén
人
jiān
间
qì
气
xiàng
象
。
。
yě
野
cǎo
草
zì
自
tiān
添
shēng
生
yì
意
,
liú
流
yún
云
bù
不
ài
碍
qíng
晴
chuāng
窗
。
。
cuì
翠
yuán
圆
zhī
枝
shàng
上
liǔ
柳
yīng
莺
huáng
黄
,
zhòng
重
bǎ
把
qīng
青
chūn
春
chàng
唱
xiǎng
响
。
。