西郊浮邱寺观午时莲

明代 王昶
君不见图澄幻术施奇咒,钵底花开顷刻就。又不见灵彻雕镂运匠心,滴滴含风催玉漏。 须知巧极是人工,何如武夷曲涧东。机缄未易向人启,芳心才吐日当中。 白如冰玉小如指,叶罕根浮坭不滓。君平卖卜正垂帘,黑甜梦破人方起。 我闻地支之数午为阳,阳舒阴惨本其常。又闻五行之位午属火,水生火发奚不可。 太息濂溪空注图,二五精蕴发所无。此花独禀天地正,作说不及胡为乎。 白昼已过阴霾冱,皎皎澄怀终莫吐。从来显晦贵因时,肯与木槿争朝暮。 吁嗟尧阶蓂荚又何年,晦朔不爽至今传。我欲移根归太液,重华相映际中天。
jūn jiàn chéng huàn shù shī zhòu   huā kāi qǐng jiù yòu jiàn líng chè diāo lòu yùn jiàng xīn   hán fēng cuī lòu    
zhī qiǎo shì rén gōng   jiàn dōng jiān wèi xiàng rén fāng   xīn cái dāng zhōng    
bái bīng xiǎo zhǐ   hǎn gēn jūn píng mài zhèng chuí lián hēi   tián mèng rén fāng    
wén zhī zhī shù wèi yáng   yáng shū yīn cǎn běn cháng yòu wén xíng zhī wèi shǔ huǒ shuǐ   shēng huǒ    
tài lián kōng zhù   èr jīng yùn suǒ huā bǐng tiān zhèng zuò   shuō wéi    
bái zhòu guò yīn mái   jiǎo jiǎo chéng huái 怀 zhōng cóng lái xiǎn huì guì yīn shí kěn   jǐn zhēng 槿 zhāo    
jiē yáo jiē jiá yòu nián   huì shuò shuǎng zhì jīn chuán gēn guī tài zhòng   huá xiāng yìng zhōng tiān