行路难

唐代 包融
玉堂向夕如无人,丝竹俨然宫商死。细人何言入君耳, 尘生金樽酒如水。君今不念岁蹉跎,雁天明明凉露多。 华灯清凝久照夜,彩僮窈窕虚垂萝。入宫见妒君不察, 暮入此地生风波。此时不乐早休息,女颜易老君如何。
táng xiàng rén   zhú yǎn rán gōng shāng rén yán jūn ěr  
chén shēng jīn zūn jiǔ shuǐ jūn jīn niàn suì cuō tuó   yàn tiān míng míng liáng duō
huá dēng qīng níng jiǔ zhào   cǎi tóng yǎo tiǎo chuí luó gōng jiàn jūn chá  
shēng fēng shí zǎo xiū   yán lǎo jūn