心竟恁地歌

宋代 白玉蟾
我生不信有神仙,亦不知有大罗天。 那堪见人说蓬莱,掩面却笑渠风颠。 七返还丹多不实,往往将谓人虚传。 世传神仙能飞升,又道不死延万年。 肉既无翅必坠地,人无百岁安可延。 满眼且见生死俱,死生生死相循旋。 翠虚真人与我言,他所见识大不然。 恐人缘浅赋分薄,自无寿命归黄泉。 人身只有三般物,精神与气常保全。 其精不是交感精,廼是玉皇口中涎。 其气即非呼吸气,乃知却是太素烟。 其神即非思虑神,可与元始相比肩。 我闻其言我亦怖,且怖且疑且擎拳。 但知即日动止间,一物相处常团圆。 此物根蒂乃精气,精气恐是身中填。 岂知此精此神气,根於父母未生前。 三者未常相返离,结为一块太无边。 人之生死空自尔,此物湛寂何伤焉。 吾将矍然以自思,老者必不虚其言。 是我将有可爱业,渠必以此示言诠。 开禧元年中秋夜,焚香跪地口相传。 朅尔行持三两日,天地日月软如绵。 忽然嚼得虚空破,始知钟吕皆参玄。 吾之少年早留心,必不至此犹尘缘。 且念八百与三千,云鹤相将来翩翩。
shēng xìn yǒu shén xiān   zhī yǒu luó tiān
kān jiàn rén shuō péng lái   yǎn miàn què xiào fēng diān
fǎn huán dān duō shí   wǎng wǎng jiāng wèi rén chuán
shì chuán shén xiān néng fēi shēng   yòu dào yán wàn nián
ròu chì zhuì   rén bǎi suì ān yán
mǎn yǎn qiě jiàn shēng   shēng shēng xiāng xún xuán
cuì zhēn rén yán   suǒ jiàn shí rán
kǒng rén yuán qiǎn fēn báo   shòu 寿 mìng guī huáng quán
rén shēn zhǐ yǒu sān bān   jīng shén cháng bǎo quán
jīng shì jiāo gǎn jīng   nǎi shì huáng kǒu zhōng xián
fēi   nǎi zhī què shì tài yān
shén fēi shén   yuán shǐ xiāng jiān
wén yán   qiě qiě qiě qíng quán
dàn zhī dòng zhǐ jiān   xiāng chǔ cháng tuán yuán
gēn nǎi jīng   jīng kǒng shì shēn zhōng tián
zhī jīng shén   gēn wèi shēng qián
sān zhě wèi cháng xiāng fǎn   jié wèi kuài tài biān
rén zhī shēng kōng ěr   zhàn shāng yān
jiāng jué rán   lǎo zhě yán
shì jiāng yǒu ài   shì yán quán
kāi yuán nián zhōng qiū   fén xiāng guì kǒu xiāng chuán
qiè ěr xíng chí sān liǎng   tiān yuè ruǎn mián
rán jué kōng   shǐ zhī zhōng jiē cān xuán
zhī shào nián zǎo liú xīn   zhì yóu chén yuán
qiě niàn bǎi sān qiān   yún xiāng jiāng lái piān piān