新秋鼓浪屿纳凉,分得「簪」字

明代 张煌言
孤屿苍凉沁客心,偏宜散发坐长林。山川战后形容改,草木秋来情性深。 影乱鞦韆知坠叶,声飘络纬似鸣琴。披襟已在芳洲上,尘俗何能解盍簪!
屿 cāng liáng qìn xīn   piān sàn zuò cháng lín shān chuān zhàn hòu xíng róng gǎi   cǎo qiū lái qíng xìng shēn
yǐng luàn qiū qiān zhī zhuì   shēng piāo luò wěi shì míng qín jīn zài fāng zhōu shàng   chén néng jiě zān