新秋言怀寄鲁望三十韵

唐代 皮日休
新秋入破宅,疏淡若平郊。户牖深如窟,诗书乱似巢。 移床惊蟋蟀,拂匣动蟏蛸。静把泉华掬,闲拈乳管敲。 桧身浑个矮,石面得能bn.小桂如拳叶,新松似手梢。 鹤鸣转清角,鹘下扑金髇.合药还慵服,为文亦懒抄。 烦心入夜醒,疾首带凉抓。杉叶尖如镞,藤丝韧似鞘。 偾田含紫芋,低蔓隐青匏。老柏浑如疥,阴苔忽似胶。 王馀落败堑,胡孟入空庖。度日忘冠带,经时忆酒肴。 有心同木偶,无舌并金铙。兴欲添玄测,狂将换易爻。 达人唯落落,俗士自譊譊.底力将排难,何颜用解嘲。 欲销毁后骨,空转坐来胞。犹豫应难抱,狐疑不易包。 等闲逢毒蠚,容易遇咆哮。时事方千蝎,公途正二崤。 名微甘世弃,性拙任时抛。白日须投分,青云合定交。 仕应同五柳,归莫舍三茅。涧鹿从来去,烟萝任溷殽。 狙公闹后戏,云母病来摷。从此居方丈,终非竞斗筲。 道穷应鬼遣,性拙必天教。无限疏慵事,凭君解一瓟。
xīn qiū zhái   shū dàn ruò píng jiāo yǒu shēn   shī shū luàn shì cháo
chuáng jīng shuài   xiá dòng xiāo shāo jìng quán huá   xián niān guǎn qiāo
guì shēn hún ǎi   shí miàn de néng   b   n   . bn. xiǎo guì quán   xīn sōng shì shǒu
míng zhuǎn qīng jiǎo   xià jīn xiāo   . yào hái yōng   wéi wén lǎn chāo
fán xīn xǐng   shǒu dài liáng zhuā shān jiān   téng rèn shì qiào
fèn tián hán   màn yǐn qīng páo lǎo bǎi hún jiè   yīn tái jiāo
wáng luò bài qiàn   mèng kōng páo wàng guàn dài   jīng shí jiǔ yáo
yǒu xīn tóng ǒu   shé bìng jīn náo xīng tiān xuán   kuáng jiāng huàn yáo
rén wéi luò luò   shì náo náo   . jiāng pái nàn   yán yòng jiě cháo
xiāo huǐ hòu   kōng zhuàn zuò lái bāo yóu yìng nán bào   bāo
děng xián féng   róng páo xiào shí shì fāng qiān xiē   gōng zhèng èr xiáo
míng wēi gān shì   xìng zhuō rèn shí pāo bái tóu fèn   qīng yún dìng jiāo
shì yīng tóng liǔ   guī shě sān máo jiàn 鹿 cóng lái   yān luó rèn hùn xiáo
gōng nào hòu   yún bìng lái jiǎo cóng fāng zhang   zhōng fēi jìng dǒu shāo
dào qióng yīng guǐ qiǎn   xìng zhuō tiān jiào xiàn shū yōng shì   píng jūn jiě