西蜀旅舍春叹,寄朝中故人呈狄评事

唐代 岑参
春与人相乖,柳青头转白。生平未得意,览镜私自惜。 四海犹未安,一身无所适。自从兵戈动,遂觉天地窄。 功业悲后时,光阴叹虚掷。却为文章累,幸有开济策。 何负当途人,无心矜窘厄。回瞻后来者,皆欲肆轥轹。 起草思南宫,寄言忆西掖。时危任舒卷,身退知损益。 穷巷草转深,闲门日将夕。桥西暮雨黑,篱外春江碧。 昨者初识君,相看俱是客。声华同道术,世业通往昔。 早须归天阶,不得安孔席。吾先税归鞅,旧国如咫尺。
chūn rén xiāng guāi   liǔ qīng tóu zhuǎn bái shēng píng wèi   lǎn jìng
hǎi yóu wèi ān   shēn suǒ shì cóng bīng dòng   suì jué tiān zhǎi
gōng bēi hòu shí   guāng yīn tàn zhì què wéi wén zhāng lèi   xìng yǒu kāi
dāng rén   xīn jīn jiǒng è huí zhān hòu lái zhě   jiē lìn
cǎo nán gōng   yán 西 shí wēi rèn shū juàn   shēn tuì 退 zhī sǔn
qióng xiàng cǎo zhuǎn shēn   xián mén jiāng qiáo 西 hēi   wài chūn jiāng
zuó zhě chū shí jūn   xiāng kàn shì shēng huá tóng dào shù   shì tōng wǎng
zǎo guī tiān jiē   ān kǒng xiān shuì guī yāng   jiù guó zhǐ chǐ