修书馆秋晚白莲一朵忽开

明代 王鏊
埋盆若个便为池,玉蘤亭亭有一枝。不以格高知者少,幸因开晚谢还迟。 庭前晓日自相媚,江上秋风空尔为。我欲举杯同此赏,天高露下月明时。
mái pén ruò biàn 便 wèi chí   huā tíng tíng yǒu zhī gāo zhī zhě shǎo xìng   yīn kāi wǎn xiè hái chí    
tíng qián xiǎo xiāng mèi   jiāng shàng qiū fēng kōng ěr wèi bēi tóng shǎng tiān   gāo xià yuè míng shí