西斋昼卧

宋代 释德洪
馀生已无累,古寺寄闲房。睡足无来客,窗空又夕阳。 丛蕉高出屋,病叶偶飘廊。起探风檐立,飞蚊闹晚凉。
shēng lěi   xián fáng shuì lái chuāng   kōng yòu yáng    
cóng jiāo gāo chū   bìng ǒu piāo láng tàn fēng yán fēi   wén nào wǎn liáng