西子妆 秋宇澄霁,残月初上,暝烟不生,楼外丛树动摇,凉翠欲滴,同蘋湘赋此,一绳新雁,若与歌声相和也

清代 冯煦
断港通烟,危岚卷雨,消尽庭阴空碧。孤城画角下黄昏,飐残旂、乱波如织。 南鸿悽恻。似迟我、倚阑横笛。夜冥冥怕单衣一叶,凉云吹湿。 秋无迹。落木微霜,野鹊惊寒色。小楼西畔玉绳低,几消磨、醉筇吟屐。 半弓残白。待句起、玲珑帘额。问姮娥、可有海天消息。
duàn gǎng tōng yān   wēi lán juǎn   xiāo jìn tíng yīn kōng chéng huà jiǎo xià huáng hūn zhǎn   cán luàn zhī      
nán hóng 鸿 shì chí lán héng míng míng dān liáng yún chuī   shī       湿  
qiū luò wēi shuāng   què jīng hán xiǎo lóu pàn 西 shéng xiāo   zuì qióng yín        
bàn gōng cán bái dài líng lóng lián é wèn héng é yǒu hǎi tiān xiāo xi