戏作呈赵通判胡教授张总干

宋代 岳珂
人言春游无不好,一日宴客三日饱。 翁言此语特未定,一日宴客三日病。 人生所原筋力强,问花访柳同壶觞。 老夫岂无少年狂,胡为兀兀坐一床。 忆昔少时事宾友,常有清尊湛东牖。 稍长便不论升斗,才对白衣辄搔首。 东来三辅西陪京,二十四桥夸广陵。 万椽红蜡槌画鼓,醒处传杯醉中舞。 何尝一日不春风,酒光花艳诗兴浓。 兔肩鹿{陛去阝加月}坐据态,急雪打面看雕弓。 笑谈千古一映中,眼底顿觉四海空。 可怜芳草长边路,年少堂堂背人去。 欢筵徙废管与弦,粥鼎相随朝复暮。 塞砧街鼓总愁听,凉月花宵等虚度。 前旬作意趁万红,沈霪积雨仍多风。 中间一日稍晴意,药裹关心复思睡。 无毡坐上老相如,昔时依幕今题舆。 三君笑谈忽与俱,使我舍策忘其躯。 须臾把酒舌底滑,席地幕天醉乡阔。 明朝奇崇那可言,闭院重寻旧生活。 回思北海酒不空,料应多病过于侬。 坐客常满更可疑,华佗已死将谁医。
rén yán chūn yóu hǎo   yàn sān bǎo  
wēng yán wèi dìng   yàn sān bìng  
rén shēng suǒ yuán jīn qiáng   wèn huā fǎng 访 liǔ tóng shāng  
lǎo shào nián kuáng   wéi zuò chuáng  
shǎo shí shì bīn yǒu   cháng yǒu qīng zūn zhàn dōng yǒu  
shāo cháng biàn 便 lùn shēng dǒu   cái duì bái zhé sāo shǒu  
dōng lái sān 西 péi jīng   èr shí qiáo kuā guǎng 广 líng  
wàn chuán hóng chuí huà   xǐng chù chuán bēi zuì zhōng  
cháng chūn fēng   jiǔ guāng huā yàn shī xìng nóng  
jiān 鹿   { jiā yuè   } zuò tài   xuě miàn kàn diāo gōng  
xiào tán qiān yìng zhōng   yǎn dùn jué hǎi kōng  
lián fāng cǎo zhǎng biān   nián shào táng táng bèi rén  
huān yán fèi guǎn xián   zhōu dǐng xiāng suí cháo  
sāi zhēn jiē zǒng chóu tīng   liáng yuè huā xiāo děng  
qián xún zuò chèn wàn hóng   shěn yín réng duō fēng  
zhōng jiān shāo qíng   yào guǒ guān xīn shuì  
zhān zuò shàng lǎo xiàng   shí jīn  
sān jūn xiào tán   shǐ 使 shě wàng  
jiǔ shé huá   tiān zuì xiāng kuò  
míng cháo chóng yán   yuàn zhòng xún jiù shēng huó  
huí běi hǎi jiǔ kōng   liào yìng duō bìng guò nóng  
zuò cháng mǎn gèng   huà tuó jiāng shuí