徐德文索雪罔诗云已得复失余寻旧足亦无见想

宋代 陆文圭
雪飞不择地,因高势易积。 玉龙二百丈,横卧前山渔。 随香去寻梅,路白无行足。 名笛吹一声,惊裂苍岸石。
xuě fēi   yīn gāo shì  
lóng èr bǎi zhàng   héng qián shān  
suí xiāng xún méi   bái xíng  
míng chuī shēng   jīng liè cāng àn shí