雪作

宋代 曾几
卧闻微霰却无声,起看阶前又不能。 一夜纸窗明似月,多年布被冷于冰。 履穿过我柴门客,笠重归来竹院僧。 三白自佳晴亦好,诸山粉黛见层层。
wén wēi xiàn què shēng   kàn jiē qián yòu néng  
zhǐ chuāng míng shì yuè   duō nián bèi lěng bīng  
chuān 穿 guò chái mén   zhòng guī lái zhú yuàn sēng  
sān bái jiā qíng hǎo   zhū shān fěn dài jiàn céng céng