训士吟 其十

清代 戴亨
灼灼盆中花,迎风故妖袅。眄睐睫未移,倏忽成枯槁。 根株未能深,焉得长美好。植彼栋梁资,岂不自弱小。 防之偶一疏,斧斤伺昏晓。吁嗟眼中人,故物谁能保。 胡不一此心,孜孜至于老。
zhuó zhuó pén zhōng huā   yíng fēng yāo niǎo miàn lài jié wèi shū   chéng gǎo    
gēn zhū wèi néng shēn   yān zhǎng měi hǎo zhí dòng liáng   ruò xiǎo    
fáng zhī ǒu shū   jīn hūn xiǎo jiē yǎn zhōng rén   shuí néng bǎo    
xīn   zhì lǎo