徐志远四景画 其一
坐令春水独徘徊,不见红尘拂面来。游客自归花自落,何须惆怅问谁栽。
zuò
坐
lìng
令
chūn
春
shuǐ
水
dú
独
pái
徘
huái
徊
,
bú
不
jiàn
见
hóng
红
chén
尘
fú
拂
miàn
面
lái
来
yóu
。
kè
游
zì
客
guī
自
huā
归
zì
花
luò
自
hé
落
,
xū
何
chóu
须
chàng
惆
wèn
怅
shuí
问
zāi
谁
栽
。