许子仁相招山中叙话

元代 舒頔
许子邀我来山中,我来但见堂户空。 主人送客过溪去,风吹两岸花蒙蒙。 屋后万叠金芙蓉,紫气夜吐仙人宫。 涧泉流香过白鹿,林木挂雨拖青虹。 羡君筑室读其下,超遥不与世俗通。 一声黄鸟破幽梦,四顾空牖俱玲珑。 我爱此地无暑气,重来饱饭谈仙踪。
zi yāo lái shān zhōng   lái dàn jiàn táng kōng  
zhǔ rén sòng guò   fēng chuī liǎng àn huā méng méng  
hòu wàn dié jīn róng   xiān rén gōng  
jiàn quán liú xiāng guò bái 鹿   lín guà tuō qīng hóng  
xiàn jūn zhù shì xià   chāo yáo shì tōng  
shēng huáng niǎo yōu mèng   kōng yǒu líng lóng  
ài shǔ   chóng lái bǎo fàn tán xiān zōng