夜遇子相城西同宿 其一

明代 王世贞
遇尔不自意,骤回双眼青。立谈过深雨,把酒尽残星。 此夜真同醉,明朝又独醒。亦知吾道在,那敢怨飘零。
ěr   zhòu huí shuāng yǎn qīng tán guò shēn   jiǔ jǐn cán xīng    
zhēn tóng zuì   míng cháo yòu xǐng zhī dào zài   gǎn yuàn piāo líng