移病还园示亲属诗

南北朝 谢朓
疲策倦人世。 敛性就幽蓬。 停琴伫凉月。 灭烛听归鸿。 凉熏乘暮晰。 秋华临夜空。 叶低知露密。 崖断识云重。 折荷葺寒袂。 开镜眄衰容。 海暮腾清气。 河关秘栖冲。 烟衡时未歇。 芝兰去相从。
juàn rén shì
liǎn xìng jiù yōu péng
tíng qín zhù liáng yuè
miè zhú tīng guī hóng 鸿
liáng xūn chéng
qiū huá lín kōng
zhī
duàn shí yún zhòng
zhé hán mèi
kāi jìng miǎn shuāi róng
hǎi téng qīng
guān chōng
yān héng shí wèi xiē
zhī lán xiāng cóng