一丛花(十二叔节推以无咎生日于此声中为辞,依韵和答)

宋代 晁补之
碧山无意解银鱼。花底且携壶。华颠又喜熊罴且,笑骐骥、老反为驹。文史渐抛,功名更懒,随处见真如。 高情敢并汉庭疏。长揖去田庐。囊无上赐金堪散,也未妨、山猎溪渔。廉颇纵强,莫随年少,白马向黄榆。
shān jiě yín huā qiě xié huá diān yòu xióng qiě   xiào lǎo fǎn wèi wén shǐ jiàn pāo   gōng míng gèng lǎn   suí chù jiàn zhēn
gāo qíng gǎn bìng hàn tíng shū cháng tián náng shàng jīn kān sàn   wèi fáng shān liè lián zòng qiáng   suí nián shào   bái xiàng huáng