一萼红·古城阴

宋代 姜夔
古城阴。有官梅几许,红萼未宜簪。池面冰胶,墙腰雪老,云意还又沈沈。翠藤共、闲穿径竹,渐笑语、惊起卧沙禽。野老林泉,故王台榭,呼唤登临。南去北来何事,荡湘云楚水,目极伤心。朱户黏鸡,金盘簇燕,空叹时序侵寻。记曾共,西楼雅集,想垂杨、还袅万丝金。待得归鞍到时,只怕春深。
chéng yīn yǒu guān méi   hóng è wèi zān chí miàn bīng jiāo   qiáng yāo xuě lǎo   yún hái yòu shěn shěn cuì téng gòng xián chuān 穿 jìng zhú   jiàn xiào jīng shā qín lǎo lín quán   wáng tái xiè   huàn dēng lín nán běi lái shì   dàng xiāng yún chǔ shuǐ   shāng xīn zhū nián   jīn pán yàn   kōng tàn shí qīn xún céng gòng   西 lóu   xiǎng chuí yáng hái niǎo wàn jīn dài de guī ān dào shí   zhǐ chūn shēn