一萼红(石屋探梅)

宋代 王沂孙
思飘飘。拥仙姝独步,明月照苍翘。花候犹迟,庭阴不扫,门掩山意萧条。抱芳恨、佳人分薄,似未许、芳魄化春娇。雨涩风慳,雾轻波细,湘梦迢迢。 谁伴碧樽雕俎,笑琼肌皎皎,绿鬓萧萧。青凤啼空,玉龙舞夜,遥睇河叹光摇。未须赋、疏香淡影,且同倚、枯藓听吹箫。听久余音欲绝,寒透鲛绡。
piāo piāo yōng xiān shū   míng yuè zhào cāng qiào huā hòu yóu chí   tíng yīn sǎo   mén yǎn shān xiāo tiáo bào fāng hèn jiā rén fēn báo   shì wèi fāng huà chūn jiāo fēng qiān   qīng   xiāng mèng tiáo tiáo
shuí bàn zūn diāo   xiào qióng jiǎo jiǎo   绿 bìn xiāo xiāo qīng fèng kōng   lóng   yáo tàn guāng yáo wèi shū xiāng dàn yǐng   qiě tóng xiǎn tīng chuī xiāo tīng jiǔ yīn jué   hán tòu jiāo xiāo