莺啼序 子苾示读同叔问登北固楼用梦窗韵联句之作,触我愁思,仍用原韵奉答

清代 王鹏运
无言画阑独凭,黯吟怀似水。绪风悄、换到鹊声,乱红飘尽残蕊。 听几度、边笳自咽,乡心远逐南云坠。怅风尘、极目栖栖,总是愁思。 沈醉休辞,浮名过羽,底英雄竖子。尽空外、归雁声酸,碧山人远莫至。 恁天涯、登临吊古,也云里、帝城遥指。算长堤、芳草萋萋,解怜幽意。 新词读罢,琴筑苍凉,想寤歌独寐。清啸对、江山形胜,坐念当日。 名士新亭,暗倾铅泪。飙轮电卷,惊涛夜涌,承平箫鼓浑如梦,望神州、那不伤愁悴。 风沙滚滚,因君更触前游,惊心短歌声里。 长安此日,斗酒重携,且吟红写翠。漫省念、关山漂泊,海水横飞,怕有城乌,唤人愁起。 与君试向,危楼凝睇。绿阴如幕芳事歇,惜流光、谁解新声倚。 从教泪满青衫,俯仰苍茫,恨题凤纸。
yán huà lán píng   àn yín huái 怀 shì shuǐ fēng qiāo huàn dào què shēng luàn hóng   piāo jǐn cán ruǐ      
tīng biān jiā yàn xiāng   xīn yuǎn zhú nán yún zhuì chàng fēng chén zǒng shì chóu          
shěn zuì xiū   míng guò   yīng xióng shù jǐn kōng wài guī yàn shēng suān shān   rén yuǎn zhì      
nèn tiān dēng lín diào   yún chéng yáo zhǐ suàn zhǎng fāng cǎo jiě lián yōu            
xīn   qín zhù cāng liáng   xiǎng mèi qīng xiào duì jiāng shān xíng shèng zuò niàn   dāng      
míng shì xīn tíng   àn qīng qiān lèi biāo lún diàn juǎn jīng   tāo yǒng chéng   píng xiāo hún mèng wàng   shén zhōu shāng chóu cuì      
fēng shā gǔn gǔn   yīn jūn gèng chù qián yóu   jīng xīn duǎn shēng  
cháng ān   dǒu jiǔ zhòng xié   qiě yín hóng xiě cuì màn shěng niàn guān shān piāo hǎi shuǐ   héng fēi yǒu   chéng huàn rén   chóu      
jūn shì xiàng   wēi lóu níng yīn 绿 fāng shì xiē   liú guāng shuí jiě xīn shēng      
cóng jiào lèi mǎn qīng shān   yǎng cāng máng   hèn fèng zhǐ