翌日二子见和复韵以答 其二

金朝 段成己
忽听城楼暮角声,飞空片月快新晴。云烟敛迹无纤滓,星斗收光不敢明。 千里共看人已老,一枝难稳鹊频惊。醉吟坐到三更尽,病骨不禁秋气清。
tīng chéng lóu jiǎo shēng   fēi kōng piàn yuè kuài xīn qíng yún yān liǎn xiān xīng   dǒu shōu guāng gǎn míng    
qiān gòng kàn rén lǎo   zhī nán wěn què pín jīng zuì yín zuò dào sān gēng jǐn bìng   jīn qiū qīng