永宁里园亭休沐怅然成咏

唐代 羊士谔
云景含初夏,休归曲陌深。幽帘宜永日,珍树始清阴。 迟客唯长簟,忘言有匣琴。画披灵物态,书见古人心。 芳草多留步,鲜飙自满襟。劳形非立事,潇洒愧头簪。
yún jǐng hán chū xià   xiū guī shēn yōu lián yǒng   zhēn shù shǐ qīng yīn
chí wéi zhǎng diàn   wàng yán yǒu xiá qín huà líng tài   shū jiàn rén xīn
fāng cǎo duō liú   xiān biāo mǎn jīn láo xíng fēi shì   xiāo kuì tóu zān