用前韵答翁子静

宋代 洪迈
客心既岑寂,节物亦倥偬。 幽篱菊初暗,深壑梅已动。 古人微尺璧,顾谓寸阴重。 欲从夫子游,制肘愧不勇。 松高节磊砢,鹤老格清耸。 当知山泽臞,谁羡将相种。 一官戏人间,丛书以自拥。 微言闻绪余,三叹手辄拱。 青天本寥廓,不受云雾滃。 愿言瞻清明,茗碗不辞捧。
xīn cén   jié kǒng zǒng  
yōu chū àn   shēn méi dòng  
rén wēi chǐ   wèi cùn yīn zhòng  
cóng yóu   zhì zhǒu kuì yǒng  
sōng gāo jié lěi luǒ   lǎo qīng sǒng  
dāng zhī shān   shuí xiàn jiàng xiàng zhǒng  
guān rén jiān   cóng shū yōng  
wēi yán wén   sān tàn shǒu zhé gǒng  
qīng tiān běn liáo kuò   shòu yún wěng  
yuàn yán zhān qīng míng   míng wǎn pěng