咏史

宋代 张玉娘
珠易佳人胜阿娇,香尘微步独怜腰。危楼花落繁华尽,总付春风舞柳条。
zhū jiā rén shèng ā jiāo   xiāng chén wēi lián yāo wēi lóu huā luò fán huá jǐn   zǒng chūn fēng liǔ tiáo