咏史十二首 其十一

明代 释函是
龙门曾诣阙,献策弗能用。教授河汾间,弟子从之众。 累徵更不起,名藉一时哄。风雨足以庇,薄田良堪种。 著书可自乐,谈道与人共。假使献策时,大为隋文重。 伊吕岂终隐,杨元相伯仲。虽有蛊上心,考槃不可颂。 奚似宁北海,山谷长读诵。语不及世间,邴王交磨砻。 秖畏彦方知,刑戮安足痛。道路惭拾遗,遐迩返群讼。 所负吾不知,行藏有微中。
lóng mén céng quē   xiàn néng yòng jiào shòu fén jiān   cóng zhī zhòng
lèi zhēng gèng   míng shí hǒng fēng   tián liáng kān zhǒng
zhù shū   tán dào rén gòng jiǎ shǐ 使 xiàn shí   wéi suí wén zhòng
zhōng yǐn   yáng yuán xiāng zhòng suī yǒu shàng xīn   kǎo pán sòng
níng běi hǎi   shān zhǎng sòng shì jiān   bǐng wáng jiāo lóng
zhī wèi yàn fāng zhī   xíng ān tòng dào cán shí   xiá ěr fǎn qún sòng
suǒ zhī   xíng cáng yǒu wēi zhōng