咏史十二首 其五

明代 释函是
治世耻言功,拨乱难为德。周公安足类,国史从来直。 考古至隋终,掩卷长太息。江都不可留,群盗势孔亟。 神速趣关中,柴师会渭北。贤谋揖军日,一见如旧识。 骁雄摄英主,不疑怀敬德。大业率由谁,而乃论嫡立。 功薄图自固,嫌忌反成侧。人事上应天,秦分太白出。 骑虎竟何从,六月之四日。诸子尚复有,哽咽终无及。 泽被在天下,万世悲其质。贫贱无伤心,崇高多险仄。 勿生帝王家,此语堪涕泣。
zhì shì chǐ yán gōng   luàn nán wéi zhōu gōng ān lèi   guó shǐ cóng lái zhí
kǎo zhì suí zhōng   yǎn juàn cháng tài jiāng liú   qún dào shì kǒng
shén guān zhōng   chái shī huì wèi běi xián móu jūn   jiàn jiù shí
xiāo xióng shè yīng zhǔ   huái 怀 jìng yóu shuí   ér nǎi lùn
gōng báo   xián fǎn chéng rén shì shàng yìng tiān   qín fēn tài bái chū
jìng cóng   liù yuè zhī zhū shàng yǒu   gěng zhōng
bèi zài tiān xià   wàn shì bēi zhì pín jiàn shāng xīn   chóng gāo duō xiǎn
shēng wáng jiā   kān