咏史十一首 其七

唐代 李华
秦灭汉帝兴,南山有遗老。危冠揖万乘,幸得厌征讨。 当君逐鹿时,臣等已枯槁。宁知市朝变,但觉林泉好。 高卧三十年,相看成四皓。帝言翁甚善,见顾何不早。 咸称太子仁,重义亦尊道。侧闻骊姬事,申生不自保。 暂出商山云,朅来趋洒扫。东宫成羽翼,楚舞伤怀抱。 后代无其人,戾园满秋草。
qín miè hàn xīng   nán shān yǒu lǎo wēi guān wàn shèng   xìng de yàn zhēng tǎo
dāng jūn zhú 鹿 shí   chén děng gǎo níng zhī shì cháo biàn   dàn jué lín quán hǎo
gāo sān shí nián   xiāng kàn chéng hào yán wēng shén shàn   jiàn zǎo
xián chēng tài rén   zhòng zūn dào wén shì   shēn shēng bǎo
zàn chū shāng shān yún   qiè lái sǎo dōng gōng chéng   chǔ shāng huái 怀 bào
hòu dài rén   yuán mǎn qiū cǎo