用韵答谢彦质

元代 邓雅
谢家池上又逢春,坐见东山气浑沦。千亩竹松宜独隐,一帘风月爱清贫。 鹿门自可携妻子,宣室毋烦论鬼神。旧业尽随征战尽,底须愁叹似卢纶。
xiè jiā chí shàng yòu féng chūn   zuò jiàn dōng shān hún lún qiān zhú sōng yǐn   lián fēng yuè ài qīng pín    
鹿 mén xié   xuān shì fán lùn guǐ shén jiù jǐn suí zhēng zhàn jǐn   chóu tàn shì lún