咏贞妇彭城刘氏诗

南北朝 高允
两仪正位,人伦肇甄。爰制夫妇,统业承先。虽曰异族,气犹自然。 生则同室,终契黄泉。 封生令达,卓为时彦。内协黄中,外兼三变。谁能作配,克应其选。 寔有华宗,挺生淑媛。 京野势殊,山川乖互。乃奉王命,载驰在路。公务既弘,私义获著。 因媒致币,遘止一暮。 率我初冠,眷彼弱笄。形由礼比,情以趣谐。忻愿难常,影迹易乖。 悠悠言迈,戚戚长怀。 时值险屯,横离尘网。伏锧就刑,身分土壤。千里虽遐,应如影响。 良嫔洞感,发于梦想。 仰惟亲命,俯寻嘉好。谁谓会浅,义深情到。毕志守穷,誓不二醮。 何以验之,殒身是效。 人之处世,孰不厚生。心存于义,所重则轻。结愤钟心,甘就幽冥。 永捐堂宇,长辞母兄。 茫茫中野,翳翳孤丘。葛蔂冥蒙,荆棘四周。理苟不昧,神必俱游。 异哉贞妇,旷世靡俦。
liǎng zhèng wèi   rén lún zhào zhēn yuán zhì   tǒng chéng xiān suī yuē   yóu rán
shēng tóng shì   zhōng huáng quán
fēng shēng lìng   zhuó wéi shí yàn nèi xié huáng zhōng   wài jiān sān biàn shuí néng zuò pèi   yīng xuǎn
shí yǒu huá zōng   tǐng shēng shū yuàn
jīng shì shū   shān chuān guāi nǎi fèng wáng mìng   zài chí zài gōng hóng   huò zhù
yīn méi zhì   gòu zhǐ
chū guān   juàn ruò xíng yóu   qíng xié xīn yuàn nán cháng   yǐng guāi
yōu yōu yán mài   cháng huái 怀
shí zhí xiǎn tún   héng chén wǎng zhì jiù xíng   shēn fèn rǎng qiān suī xiá   yīng yǐng xiǎng
liáng pín dòng gǎn   mèng xiǎng
yǎng wéi qīn mìng   xún jiā hǎo shuí wèi huì qiǎn   shēn qíng dào zhì shǒu qióng   shì èr jiào
yàn zhī   yǔn shēn shì xiào
rén zhī chǔ shì   shú hòu shēng xīn cún   suǒ zhòng qīng jié fèn zhōng xīn   gān jiù yōu míng
yǒng juān táng   cháng xiōng
máng máng zhōng   qiū léi míng méng   jīng zhōu gǒu mèi   shén yóu
zāi zhēn   kuàng shì chóu