咏竹
竹生荒野外,梢云耸百寻。
无人赏高节,徒自抱贞心。
耻染湘妃泪,羞入上宫琴。
谁能制长笛,当为吐龙吟。
zhú
竹
shēng
生
huāng
荒
yě
野
wài
外
,
shāo
梢
yún
云
sǒng
耸
bǎi
百
xún
寻
。
。
wú
无
rén
人
shǎng
赏
gāo
高
jié
节
,
tú
徒
zì
自
bào
抱
zhēn
贞
xīn
心
。
。
chǐ
耻
rǎn
染
xiāng
湘
fēi
妃
lèi
泪
,
xiū
羞
rù
入
shàng
上
gōng
宫
qín
琴
。
。
shuí
谁
néng
能
zhì
制
cháng
长
dí
笛
,
dāng
当
wèi
为
tǔ
吐
lóng
龙
yín
吟
。
。