咏拙政园山茶

清代 吴伟业
拙政园内山茶花,一株两株枝交加。艳如天孙织云锦,赪如姹女烧丹砂。 百年前是空王宅,宝珠色相生光华。歌台舞榭从何起,当日豪家擅闾里。 苦夺精蓝为玩花,旋抛先业随流水。儿郎纵博赌名园,一掷输人等糠秕。 后人修筑改池台,石梁路转苍苔履。曲槛奇花拂画楼,楼上朱颜娇莫比。 斗尽风流富管弦,更谁瞥眼闲桃李。齐女门边战鼓声,入门便作将军垒。 荆棘从填马矢高,斧斤勿剪莺簧喜。近年此地归相公,相公劳苦承明宫。 真宰阳和暗回斡,长安日日披熏风。花留金谷迟难落,花到朱门分外红。 一去沈辽归未得,百花深锁月明中。看园剩有灌花老,为道此花吴地少。 宋代经今六百年,虬干成围更成抱。嘉宾开宴醉春风,火齐堆光上穹昊。 于今忽作无主花,满地飘残竟谁扫!闻语还思出塞人,玉门关外无芳草。 梦魂遥想故园花,未见名花颜色好。对花不语泪沾衣,惆怅花间燕子飞。 折取一枝还供佛,征入消息几时归?
zhuō zhèng yuán nèi shān chá huā   zhū liǎng zhū zhī jiāo jiā yàn tiān sūn zhī yún jǐn   chēng chà shāo dān shā
bǎi nián qián shì kōng wáng zhái   bǎo zhū xiàng shēng guāng huá tái xiè cóng   dāng háo jiā shàn
duó jīng lán wèi wán huā   xuán pāo xiān suí liú shuǐ ér láng zòng míng yuán   zhì shū rén děng kāng
hòu rén xiū zhù gǎi chí tái   shí liáng zhuǎn cāng tái kǎn huā huà lóu   lóu shàng zhū yán jiāo
dòu jǐn fēng liú guǎn xián   gèng shuí piē yǎn xián táo mén biān zhàn shēng   mén biàn 便 zuò jiāng jūn lěi
jīng cóng tián shǐ gāo   jīn jiǎn yīng huáng jìn nián guī xiàng gōng   xiàng gōng láo chéng míng gōng
zhēn zǎi yáng àn huí   cháng ān xūn fēng huā liú jīn chí nán luò   huā dào zhū mén fèn wài hóng
shěn liáo guī wèi   bǎi huā shēn suǒ yuè míng zhōng kàn yuán shèng yǒu guàn huā lǎo   wéi dào huā shǎo
sòng dài jīng jīn liù bǎi nián   qiú gàn chéng wéi gēng chéng bào jiā bīn kāi yàn zuì chūn fēng   huǒ duī guāng shàng qióng hào
jīn zuò zhǔ huā   mǎn piāo cán jìng shuí sǎo   wén hái chū sài rén   mén guān wài fāng cǎo
mèng hún yáo xiǎng yuán huā   wèi jiàn míng huā yán hǎo duì huā lèi zhān   chóu chàng huā jiān yàn zi fēi
zhé zhī hái gòng   zhēng xiāo xi shí guī