游龙山静胜寺

唐代 张说
每上襄阳楼,遥望龙山树。郁茀吐冈岭,微蒙在烟雾。 下车岁已成,饰马闲馀步。苦霜裛野草,爱日扬江煦。 云对石上塔,风吹松下路。禅室宴三空,神祠同六趣。 儿童共戏谑,猿鸟相惊顾。南识桓公台,北望先贤墓。 世上人何在,时闻心不住。但传无尽灯,可使有情悟。
měi shàng xiāng yáng lóu   yáo wàng lóng shān shù gāng lǐng   wēi méng zài yān
xià chē suì chéng   shì xián shuāng cǎo   ài yáng jiāng
yún duì shí shàng   fēng chuī sōng xià chán shì yàn sān kōng   shén tóng liù
ér tóng gòng xuè   yuán niǎo xiāng jīng nán shí huán gōng tái   běi wàng xiān xián
shì shàng rén zài   shí wén xīn zhù dàn chuán jìn dēng   shǐ 使 yǒu qíng