又是和夜雨宿村舍

宋代 司马光
积雨久未阕,岂徒行客忧。 夜闻屋中人,叹息悲田畴。 方春播殖时,种食皆外求。 鞭诃犯赤日,酷烈惭羸牛。 草秽竞禾长,从人借鉏耰。 晨薅载星起,日闇未能休。 岂无一时勤,所觊岁有秋。 今兹昏垫灾,大野成洪流。 直疑沧海溢,蚕栗浮陵丘。 昔时百丈原,泛泛皆挐舟。 乔木失端杪,饥鸟下无投。 黍稷沈黄泥,圭谷安可收。 嗟予乏技能,无以易糠麰。 贩鬻固所昧,敢诧市井游。 欲依盗贼群,丑不闲戈矛。 已载任天地,无益徒为愁。 一身无死所,况为妻儿谋。 之美爱物者,凄然涕沾裘。 一夫有不获,伊尹为深羞。 何当富斯民,比屋囷仓稠。 惜哉禄秩卑,此志终宜酬。
jiǔ wèi què   xíng yōu
wén zhōng rén   tàn bēi tián chóu
fāng chūn zhí shí   zhǒng shí jiē wài qiú
biān fàn chì   liè cán léi niú
cǎo huì jìng zhǎng   cóng rén jiè chú yōu
chén hāo zài xīng   ān wèi néng xiū
shí qín   suǒ suì yǒu qiū
jīn hūn diàn zāi   chéng hóng liú
zhí cāng hǎi   cán líng qiū
shí bǎi zhàng yuán   fàn fàn jiē zhōu
qiáo shī duān miǎo   niǎo xià tóu
shǔ shěn huáng   guī ān shōu
jiē néng   kāng móu
fàn suǒ mèi   gǎn chà shì jǐng yóu
dào zéi qún   chǒu xián máo
zǎi rèn tiān   wèi chóu
shēn suǒ   kuàng wèi ér móu
zhī měi ài zhě   rán zhān qiú
yǒu huò   yǐn wèi shēn xiū
dāng mín   qūn cāng chóu
zāi zhì bēi   zhì zhōng chóu