鸳鸯篇

唐代 李德裕
君不见昔时同心人,化作鸳鸯鸟。和鸣一夕不暂离, 交颈千年尚为少。二月草菲菲,山樱花未稀。金塘风日好, 何处不相依。既逢解佩游女,更值凌波宓妃。精光摇翠盖, 丽色映珠玑。双影相伴,双心莫违。淹留碧沙上, 荡漾洗红衣。春光兮宛转,嬉游兮未反。宿莫近天泉池, 飞莫近长洲苑。尔愿欢爱不相忘,须去人间罗网远。 南有潇湘洲,且为千里游。洞庭无苦寒,沅江多碧流。 昔为薄命妾,无日不含愁。今为水中鸟,颉颃自相求。 洛阳女儿在青阁,二月罗衣轻更薄。金泥文彩未足珍, 画作鸳鸯始堪著。亦有少妇破瓜年,春闺无伴独婵娟。 夜夜学织连枝锦,织作鸳鸯人共怜。悠悠湘水滨, 清浅漾初蘋.菖花发艳无人识,江柳逶迤空自春。 唯怜独鹤依琴曲,更念孤鸾隐镜尘。愿作鸳鸯被, 长覆有情人。
jūn jiàn shí tóng xīn rén   huà zuò yuān yāng niǎo míng zàn  
jiāo jǐng qiān nián shàng wèi shǎo èr yuè cǎo fēi fēi   shān yīng huā wèi jīn táng fēng hǎo  
chǔ xiāng féng jiě pèi yóu   gèng zhí líng fēi jīng guāng yáo cuì gài  
yìng zhū shuāng yǐng xiāng bàn   shuāng xīn wéi yān liú shā shàng  
dàng yàng hóng chūn guāng wǎn zhuǎn   yóu wèi fǎn 宿 jìn tiān quán chí  
fēi jìn cháng zhōu yuàn ěr yuàn huān ài xiāng wàng   rén jiān luó wǎng yuǎn
nán yǒu xiāo xiāng zhōu   qiě wèi qiān yóu dòng tíng hán   yuán jiāng duō liú
wèi mìng qiè   hán chóu jīn wèi shuǐ zhōng niǎo   jié háng xiāng qiú
luò yáng ér zài qīng   èr yuè luó qīng gèng báo jīn wén cǎi wèi zhēn  
huà zuò yuān yāng shǐ kān zhù yǒu shào guā nián   chūn guī bàn chán juān
xué zhī lián zhī jǐn   zhī zuò yuān yāng rén gòng lián yōu yōu xiāng shuǐ bīn  
qīng qiǎn yàng chū píng   . chāng huā yàn rén shí   jiāng liǔ wēi kōng chūn
wéi lián qín   gèng niàn luán yǐn jìng chén yuàn zuò yuān yāng bèi  
zhǎng yǒu qíng rén