元夜禁中观放烟火歌

清代 汪懋麟
明月如轮碾金殿,蒙蒙玉露垂深院。万里高天无片云,凤凰城阙分明见。 此时禁庭人影稀,但听铜龙下银箭。忽然天乐来九霄,耳边仿佛闻箫韶。 步辇从容出复道,华灯的皪明春宵。赭黄盘龙覆御榻,羽林排列皆腾骁。 便殿前头竿百丈,彩绳高系青天上。银花火树齐开张,珠斗明星尽奔放。 金鹅赤凤无不有,玉女仙人各奇状。云中宝塔何嵯峨,海上蜃楼起烟浪。 更有奇花次第悬,千枝堕地生金莲。火山吞吐走日月,急如万弩离箭弦。 爆竹声中作霹雳,又如铁马攻战相回旋。夜静笙歌转清彻,两傍侍臣时叫绝。 一回花放乐一阕,此曲人间岂能窃?何意书生按拍听,果然妙舞《霓裳》月。 羽骑传呼催返驾,钟鼓楼前已三下。飘若浮云风雨过,万点灯花一时谢。 独倚危栏似梦中,月影沉沉转台榭。
míng yuè lún niǎn jīn diàn 殿   méng méng chuí shēn yuàn wàn gāo tiān piàn yún   fèng huáng chéng què fēn míng jiàn
shí jìn tíng rén yǐng   dàn tīng tóng lóng xià yín jiàn rán tiān lái jiǔ xiāo   ěr biān fǎng 仿 wén xiāo sháo
niǎn cóng róng chū dào   huá dēng de míng chūn xiāo zhě huáng pán lóng   lín pái liè jiē téng xiāo
biàn 便 diàn 殿 qián tou gān 竿 bǎi zhàng   cǎi shéng gāo qīng tiān shàng yín huā huǒ shù kāi zhāng   zhū dòu míng xīng jǐn bēn fàng
jīn é chì fèng yǒu   xiān rén zhuàng yún zhōng bǎo cuó é   hǎi shàng shèn lóu yān làng
gèng yǒu huā xuán   qiān zhī duò shēng jīn lián huǒ shān tūn zǒu yuè   wàn jiàn xián
bào zhú shēng zhōng zuò   yòu tiě gōng zhàn xiāng huí xuán jìng shēng zhuǎn qīng chè   liǎng bàng shì chén shí jiào jué
huí huā fàng què   rén jiān néng qiè   shū shēng àn pāi tīng   guǒ rán miào cháng yuè
chuán cuī fǎn jià   zhōng lóu qián sān xià piāo ruò yún fēng guò   wàn diǎn dēng huā shí xiè
wēi lán shì mèng zhōng   yuè yǐng chén chén zhuàn tái xiè