与惇立夜话有怀石林复用前韵

宋代 叶梦得
有山不能归,坐愧三十年。冠服岂不荣,狙猿强包缠。 惟馀缁衣心,未敢忘贤贤。他日得吾子,匣藏骇龙泉。 衰颓为兴起,此肠宁非天。羯胡玩兵久,亦悟终好旋。 叩关复请吏,企颈志颇虔。休兵固有期,抚事犹涕涟。 投怀幸倾泻,知子非寒蝉。十日对榻语,夜窗了无眠。 贾生侍宣室,趣席方招延。愿上治安策,何者今当先。 我行返故庐,趺坐看炉烟。功名会及时,伫子论燕然。
yǒu shān néng guī   zuò kuì sān shí nián guān róng   yuán qiáng bāo chán    
wéi xīn   wèi gǎn wàng xián xián xiá   cáng hài lóng quán    
shuāi tuí wèi xīng   cháng níng fēi tiān jié wán bīng jiǔ   zhōng hǎo xuán    
kòu guān qǐng   jǐng zhì qián xiū bīng yǒu   shì yóu lián    
tóu huái 怀 xìng qīng xiè   zhī zi fēi hán chán shí duì   chuāng liǎo mián    
jiǎ shēng shì xuān shì   fāng zhāo yán yuàn shàng zhì ān   zhě jīn dāng xiān    
xíng fǎn   zuò kàn yān gōng míng huì shí zhù   zi lùn yàn rán