寓感四首 其一

明代 顾清
依阿每得意,肮脏常失时。古人已共叹,末路转多岐。 芝兰掩萧艾,鸑鷟避鸢鸱。人众天可胜,而我犹人猗。 欣欣讵可遏,悄悄空自悲。惟当秉明哲,大运随所之。
ē měi   āng zāng cháng shī shí rén gòng tàn   zhuǎn duō
zhī lán yǎn xiāo ài   yuè zhuó yuān chī rén zhòng tiān shèng   ér yóu rén
xīn xīn è   qiāo qiāo kōng bēi wéi dāng bǐng míng zhé   yùn suí suǒ zhī