渔家傲(春月)

宋代 黄裳
多幸春来云雨少。且教月与花相照。清色真香庭院悄。前事杳。还嗟此景何时了。 莫道难逢开口笑。夜游须趁人年少。光泛雕栏寒料峭。迂步绕。不劳秉烛壶天晓。
duō xìng chūn lái yún shǎo qiě jiào yuè huā xiāng zhào qīng zhēn xiāng tíng yuàn qiāo qián shì yǎo hái jiē jǐng shí le
dào nán féng kāi kǒu xiào yóu chèn rén nián shào guāng fàn diāo lán hán liào qiào rào láo bǐng zhú tiān xiǎo