渔家傲(冬至)

宋代 冯时行
云覆衡茅霜雪后。风吹江面青罗皱。镜里功名愁里瘦。闲袖手。去年长至今年又。 梅逼玉肌春欲透。小槽新压冰澌溜。好把升沉分付酒。光阴骤。须臾又绿章台柳。
yún héng máo shuāng xuě hòu fēng chuī jiāng miàn qīng luó zhòu jìng gōng míng chóu shòu xián xiù shǒu nián cháng zhì jīn nián yòu
méi chūn tòu xiǎo cáo xīn bīng liū hǎo shēng chén fēn jiǔ guāng yīn zhòu yòu 绿 zhāng tái liǔ