渔家傲·断送春光惟是酒

宋代 段克己
断送春光惟是酒。玉杯重捧纤纤手。檀板轻扈歌欲就。眉黛皱。翠鬟暗点金钗溜。自笑而今成老丑。莺花依旧情未旧。杨柳自从春去后。谁抬举。腰肢新也如人瘦。
duàn sòng chūn guāng wéi shì jiǔ bēi zhòng pěng xiān qiàn shǒu tán bǎn qīng jiù méi dài zhòu cuì huán àn diǎn jīn chāi liū xiào ér jīn chéng lǎo chǒu yīng huā jiù qíng wèi jiù yáng liǔ cóng chūn hòu shuí tái ju yāo zhī xīn rén shòu