玉漏迟 答南乐令周干臣来篇

元代 王恽
竹林幽思杳。栖迟自叹,离群孤鸟。万里云翔,海树去相依绕。 邻笛一声唤起,忆共听、朱丝雅调。还自笑。当年已愧,孙登清啸。 清扰。回首分飞,怅落落相期,望高崧少。会鲜离多,经世又谁曾了。 二子况成陈迹,落月满、屋梁空照。庭户晓。得意眼中人少。
zhú lín yōu yǎo chí tàn   qún niǎo wàn yún xiáng hǎi shù   xiāng rào      
lín shēng huàn   gòng tīng zhū diào hái xiào dāng nián kuì sūn dēng qīng   xiào        
qīng rǎo huí shǒu fēn fēi chàng   luò luò xiāng wàng   gāo sōng shǎo huì xiān duō jīng shì   yòu shuí céng le      
èr zi kuàng chéng chén   luò yuè mǎn liáng kōng zhào tíng xiǎo yǎn zhōng rén shǎo