虞美人 遣怀

明代 宋琬
一从勘破邯郸梦。遇饮长须痛。醉乡只道可藏愁。却被塞鸿呼起又从头。 吴头楚尾经年寓。岸上牵船住。非关王粲怯登楼。自是吾家家法善悲秋。
cóng kān hán dān mèng yǐn cháng tòng zuì xiāng zhī dào cáng chóu què bèi sāi hóng yòu 鸿 cóng tóu        
tóu chǔ wěi jīng nián àn shàng qiān chuán zhù fēi guān wáng càn qiè dēng lóu shì jiā jiā shàn bēi qiū