云林清远四时词四首 其二

元代 冯子振
脱箨斑筠绿节明,霖收梅子麦寒轻。诸峰隔截高低树,忽听初蝉第二声。
tuō tuò bān yún 绿 jié míng   lín shōu méi zi mài hán qīng zhū fēng jié gāo shù   tīng chū chán èr shēng