寓泉之定空寺

宋代 毛珝
斋钟声断佛香销,闲步虚廊转几遭。浊世自缘君不舍,青山岂是俗难逃。 鸟如留客音声好,松似骄人意气高。因悟宿根元自有,栽培功浅长蓬蒿。
zhāi zhōng shēng duàn xiāng xiāo   xián láng zhuǎn zāo zhuó shì yuán jūn shě   qīng shān shì nán táo
niǎo liú yīn shēng hǎo   sōng shì jiāo rén gāo yīn 宿 gēn yuán yǒu   zāi péi gōng qiǎn zhǎng péng hāo