予所居之南下临短壑因凿壁开窗规为书室坐获山林之趣榜曰野斋且作诗约诸友同赋

金朝 高士谈
我本麋鹿姿,强服冠与簪。束缚二十年,梦寐游山林。 朅来古晋国,官舍南城阴。凿壁取棘豁,开窗舒滞淫。 山光射几席,野色供登临。怡颜盼庭柯,明目增遥岑。 草木递荣落,云烟自浮沈。玩彼物色变,感此岁月侵。 兀坐独无人,窥檐啭幽禽。谁知城市中,阒若郊居深。 巷陋颜子乐,地偏陶令心。一室亦何有,狼藉书与琴。 晴晖朝徙倚,皎月夜相寻。欲赋畔牢愁,先为梁父吟。 诗成辄自和,酒熟时孤斟。结茅会有期,种竹当及今。 日来官更忙,尘埃满衣襟。暮归唯惫卧,筋力殊不任。 常思返丘壑,岂愿纡朱金。遥知北山处,猿鹤馀清音。
běn 鹿 姿   qiáng guān zān shù èr shí nián   mèng mèi yóu shān lín
qiè lái jìn guó   guān shè nán chéng yīn záo huō   kāi chuāng shū zhì yín
shān guāng shè   gōng dēng lín yán pàn tíng   míng zēng yáo cén
cǎo róng luò   yún yān shěn wán biàn   gǎn suì yuè qīn
zuò rén   kuī yán zhuàn yōu qín shéi zhī chéng shì zhōng   ruò jiāo shēn
xiàng lòu yán zi   piān táo lìng xīn shì yǒu   láng shū qín
qíng huī cháo   jiǎo yuè xiāng xún pàn láo chóu   xiān wèi liáng yín
shī chéng zhé   jiǔ shú shí zhēn jié máo huì yǒu   zhǒng zhú dāng jīn
lái guān gèng máng   chén āi mǎn jīn guī wéi bèi   jīn shū rèn
cháng fǎn qiū   yuàn zhū jīn yáo zhī běi shān chù   yuán qīng yīn