与王胡之诗

魏晋 谢安
鲜冰玉凝,遇阳则消。素雪珠丽,洁不崇朝。膏以朗煎,兰由芳凋。 哲人悟之,和任不摽。外不寄傲,内润琼瑶。如彼潜鸿,拂羽雪霄。 内润伊何,亹亹仁通。拂羽伊何,高栖梧桐。颉颃应木,婉转蛇龙。 我虽异迹,及尔齐踪。思乐神崖,悟言机峰。 绣云绮构,丹霞增辉。濛泛仰映,扶桑散蕤。吾贤领隽,迈俗凤飞。 含章秀起,坦步远遗。 余与仁友,不涂不笱。默匪岩穴,语无滞事。栎不辞社,周不骇吏。 纷动嚣翳,领之在识。会感者圆,妙得者意。我鉴其同,物睹其异。 往化转落,运萃勾芒。仁风虚降,与时抑扬。兰栖湛露,竹带素霜。 蕊点朱的,薰流清芳。触地舞雩,遇流濠梁。投纶同咏,褰褐俱翔。 朝乐朗日,啸歌丘林。夕玩望舒,入室鸣琴。五弦清激,南风披襟。 醇醪淬虑,微言洗心。幽畅得谁,在我赏音。
xiān bīng níng   yáng xiāo xuě zhū jié   chóng cháo gāo lǎng jiān lán yóu   fāng diāo      
zhé rén zhī   rèn biāo wài ào nèi   rùn qióng yáo qián hóng 鸿   xuě xiāo      
nèi rùn   wěi wěi rén tōng gāo   tóng jié háng yīng wǎn zhuǎn   shé lóng      
suī   ěr zōng shén   yán fēng    
xiù yún gòu   dān xiá zēng huī méng fàn yǎng yìng   sāng sàn ruí xián lǐng juàn mài   fèng fēi      
hán zhāng xiù   tǎn yuǎn  
rén yǒu   gǒu fěi yán xué   zhì shì shè zhōu   hài      
fēn dòng xiāo   lǐng zhī zài shí huì gǎn zhě yuán miào   zhě jiàn tóng        
wǎng huà zhuǎn luò   yùn cuì gōu máng rén fēng jiàng   shí yáng lán zhàn zhú dài   shuāng      
ruǐ diǎn zhū de   xūn liú qīng fāng chù   liú háo liáng tóu lún tóng yǒng qiān   xiáng      
cháo lǎng   xiào qiū lín wán wàng shū   shì míng qín xián qīng nán fēng   jīn      
chún láo cuì   wēi yán xīn yōu chàng shuí zài   shǎng yīn