再过曹甥子念饮畅作

明代 王世贞
曹生顿复益数椽,门前柳色春风颠。入门左顾壁四立,欲言不言但冁然。 松涛骤鼓豆香发,碧瓯错落真珠圆。江瑶含醉垂紫缬,鲟鼻吐腴如玉船。 人生醉饱差快意,馀者碌碌俱可怜。主人送客欲就枕,东家酒胡索酒钱。 安得负郭买二顷,为汝种秫消残年。
cáo shēng dùn shù chuán   mén qián liǔ chūn fēng diān mén zuǒ   yán yán dàn chǎn rán    
sōng tāo zhòu dòu xiāng   ōu cuò luò zhēn zhū yuán jiāng yáo hán zuì chuí xié xún   chuán    
rén shēng zuì bǎo chà kuài   zhě lián zhǔ rén sòng jiù zhěn dōng   jiā jiǔ suǒ jiǔ qián    
ān de guō mǎi èr qǐng   wèi zhǒng shú xiāo cán nián