栽孤松为九华山钟道士作

元代 马臻
九华何崔嵬,融结本真宰。神器之所钟,云物足潇洒。 挺挺秦大夫,独立而不改。既出众木群,岂为艳阳待。 初疑冻蛟掉秃尾,忽若山灵张偃盖。又如玄鹤归来视城郭,怅别人间动千载。 楚南灵椿浪得名,茫茫天壤知何在?流精贯浃骨欲飞,风雨或致雷公怪。 林林红紫索价高,幄锦围春斗光彩。怜君令色不随时,空负才名成感慨。 留向青山阅古今,为问桑田几沧海。
jiǔ huá cuī wéi   róng jié běn zhēn zǎi shén zhī suǒ zhōng yún   xiāo    
tǐng tǐng qín dài   ér gǎi chū zhòng qún   wèi yàn yáng dài    
chū dòng jiāo diào wěi   ruò shān líng zhāng yǎn gài yòu xuán guī lái shì chéng guō chàng   bié rén jiān dòng qiān zǎi    
chǔ nán líng chūn 椿 làng míng   máng máng tiān rǎng zhī zài   liú jīng guàn jiā fēi   fēng huò zhì léi gōng guài  
lín lín hóng suǒ jià gāo   jǐn wéi chūn dòu guāng cǎi lián jūn lìng suí shí kōng   cái míng chéng gǎn kǎi    
liú xiàng qīng shān yuè jīn   wèi wèn sāng tián cāng hǎi